Suốt hơn 10 năm qua, cứ vào ngày 26/9, người đàn ông ngoài 60 tuổi lại đến chùa Bồ Đề, nơi đặt bia tưởng niệm người lao động tử nạn trong vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ 13 năm trước để thắp nén hương cho các đồng nghiệp. Người đàn ông này chính là nạn nhân sống sót hi hữu nhờ… đôi dép.

Sự cố sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ xảy ra vào sáng 26/9/2007 đã vùi lấp cả trăm người dưới đống đổ nát của hàng chục tấn bê tông cốt thép. Trong đó xã Mỹ Hoà, huyện Bình Minh (nay là thị xã Bình Minh), tỉnh Vĩnh Longđịa phương gánh chịu thiệt thòi và đau thương nhất với 34 trong tổng số 55 nạn nhân tử nạn. Hơn 80 người lao động thoát chết nhưng phải mang trên thân thể nhiều thương tật. Hơn hết, là vết thương lòng luôn hằn sâu trong tâm trí gia đình và người thân của họ.

Ông Việt, người may mắn thoát chê’t nhờ… đôi dép 

Là một trong số các nạn nhân may mắn thoát chê’t hi hữu, ông Nguyễn Hùng Việt, SN 1958, ngụ phường Cái Vồn, thị xã Bình Minh cho PV Người Đưa Tin Pháp luật biết, cứ vào những ngày này là trong lòng ông bồi hồi đến khó tả khi nhớ lại sự cố sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ của 13 năm về trước.

Ông Việt kể, với nhiệm vụ là đội trưởng bảo vệ công trình, hôm đó (ngày 26/9/2007), ông nhận ca trực vào lúc 5h sáng. Đến khoảng 7h, ông Việt cùng các đồng nghiệp tiến hành kiểm tra các thang lên sàn tại khu vực trụ cầu 14 và không phát hiện gì bất thường. Tuy nhiên, chỉ vài chục phút sau đó, ông Việt nghe thấy âm thanh lạ phát ra kinh hoàng, một đoạn dầm hộp nối các trụ 14 – 15 bất ngờ đổ sập. Trong lúc hoảng loạn, theo phản xạ, ông Việt vội chạy về hướng mé sông Hậu, nhưng chỉ di chuyển được chừng 10 bước chân thì ông té ngã.

Ông Việt chỉ tay về vị trí sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ, nơi ông gặp nạn và may mắn thoát chê’t.

“Tôi té ngã là do trượt chân vì mang dép vào công trình. Bởi mấy hôm trước đó trời mưa dầm, các đôi giày nghiệp vụ của tôi đều bị ướt nên phải mang tạm dép. Cũng nhờ mang đôi dép trượt té, tôi mới thoát chê’t trong gang tấc. Đúng là đôi dép đã cứu tôi sống sót, nếu mang giày là không bị trượt ngã. Tôi chỉ di chuyển thêm vài bước chân nữa thôi là đúng ngay vị trí nhịp dẫn cầu Cần Thơ đổ sập. Danh sách nạn nhân tử nạn đã không bỏ lọt tên tôi đâu.

Ông Việt chỉ tay về khu vực trụ cầu số 14 nơi các nạn nhân t.ử nạ.n.

Tại hiện trường lúc đó vô cùng hỗn loạn, hàng trăm người nằm la liệt dưới khối bê tông khổng lồ, kèm theo tiếng kêu cứu thảm thiết dưới đống đổ na’t. Cứ nghĩ mình sẽ chết, đến khoảng 20 phút sau khi định thần lại, tôi mới biết mình còn sống. Khi được sự hỗ trợ của mọi người đưa ra ngoài, tôi chỉ kịp quay lại quan sát, cảnh tượng thi thể người, nhiều máu xung quanh hỗn loạn với đống bê tông thật kinh hoàng. Giây phút ấy khiến tôi a’m ảnh, không thể nào quên được cảnh sự sống và ca’i chê’t nó cận kề nhau như vậy”, ông Việt ru’ng mình nói.

Cũng theo ông Việt, trước đó một ngày (tức 25/6/2007), hàng trăm tấm bê tông cốt thép đã đổ lên mặt sàn. Tuy nhiên, sau đó xuất hiện mưa to kéo dài, đến rạng sáng 26/6/2007 trời lại xuất hiện mưa nên sự cố kinh hoàng xảy ra.